Cám ơn Chàng ! chăm sóc vườn thơ mộng ...
Mộng vườn tình .. tràn ngập sắc hương hoa
Dáng kiêu sa - Thuỷ Tiên nhẹ thướt tha
Là Mỹ Nhân - tựa nàng Hồng Đại Đoá !
Cúc Vạn Thọ - vì sao nàng buồn bã ...
Lặng hàng giờ tựa bên Lan Dạ Hương
Nhớ thương thương, trong một cõi vô thường
Rồi bất chợt - nhoà mi cùng Đơn Mẫu . (*)
Pansy hỡi - Hoa Bướm như ủ rủ ...
Ta hỏi nè ! Nàng ngồi nhớ thương ai ?
Ánh Hướng Dương - toả gót một các đài
Vẻ kiêu kỳ, vẫn ngàn năm không đổi
Phía xa xa - dáng ai trông kiều mị
Thật tuyệt vời - nàng xoã tóc Phong Lan
Anh yêu em ! thắm đượm tình chứa chan !
Xích lại đây ! Anh cài Trà Hoa Nữ !
Hỡi .. Cát Cánh - thuỷ chung vườn huyền diệu !
Vẫn một lòng bền bỉ với tình yêu Diên Vĩ ơi .. ban hạnh phúc thật nhiều !
Một sứ điệp - Loa Kèn bay cao vút ... !
Rải từng bước bên hồ Thu gợi nhớ
Có bao giờ anh nghĩ đến em không !?
Nhớ thương anh, ôm ấp mãi trong lòng
Chiều nhẹ tàn, mặt hồ rung nỗi nhớ
Rải từng bước bên hồ .. em chợt nhớ
Nhớ anh nhiều, anh có biết không anh !
Xa anh rồi, hồ gợn sóng mong manh
Hàng thông xanh cũng buồn đau rụng lá ...
Anh thấy không ! Đôi chim tình như đã ...
Hiểu ý rồi .. quấn quít đậu cành thông
Thông reo vui như xúc động trong lòng
Rồi chợt nấc .. bên hồ thu .. vụn vỡ
Chim có đôi, thông có tình .. mắc nợ
Còn ta thì .. có nợ gì không anh !
Như thông xanh không trở mặt thay lòng
Gió có thét, bão gào, đông giá lạnh
Sao đêm nay gió về se se lạnh
Hồ gợn buồn như nức nở .. ai hay ?
Thông nghiêng nghiêng che dòng lệ cay cay
Sợ không nắng, không mây, sương phủ kín ...
Nhớ anh nhiều, thôi cũng đành câm nín
Thôi cũng đành ôm kín mối tình " thơ "
Hồ thu ơi ! Trôi lặng lẽ lững lờ ...
Hồn vật vờ đớn đau .. còn mắc nợ ...