Một mình ai .. lang thang trong đêm tối
Mang theo dòng kỷ niệm .. dáng thu xưa ...
Mãi chờ mong .. ấp ủ bóng hình xưa ...
Sương thu ướt, cho mi sầu đẫm lệ ...
Lê thê bước .. nhỏ bao ngàn ngấn lệ
Là bao ngàn trang giấy viết thành thơ ...
Khẽ buông mình, làn sương khói tan mơ
Tình ảo mộng .. thênh thang .. thu nhẹ bước ...
Đừng anh nhé ! mùa thu là vô tội
Giết làm gì ? chỉ đau khổ thêm thôi !
Cảnh thiên nhiên .. tạo hoá của đất trời
Đến bây giờ, ngàn năm sau không đổi
Đừng nha anh ! Thu đến rồi đi vội
Ta với nàng tựa như cặp sinh đôi
Thu có đau .. thân ta cũng rã rời ...
Anh có thấy .. lá vàng rơi đẹp quá !
Hãy đế yên, cho hồn thu lơi lả ...
Hãy để yên, em say đắm từng giờ
Anh nhìn kìa .. nụ hồng he hé nở
Cũng đắm hồn, mê mẩn bởi hương thu ...
Nhớ không anh ? ngày đó .. cũng mùa thu !
Trọn tên em .. anh hoà vào lá đổ ...
Đỗ Uyên Ương .. mùa yêu đương chớm nớ
Bích Trâm cài .. anh viết bởi mùa thu ...